A- A A+ | Chia sẻ bài viết lên facebook Chia sẻ bài viết lên twitter Chia sẻ bài viết lên google+

Bài dự thi: Viết về những Kỷ niệm sâu sắc về thầy cô, mái trường mến yêu

LTS: Cuộc thi Viết về những kỷ niệm sâu sắc về thầy cô, mái trường mến yêu có hơn 1200 tác phẩm dự thi đến từ các em học sinh đã, đang học tại trường và các thầy cô giáo trong toàn trường. Đó thực sự là những trang văn của những tâm hồn trong sáng, hồn nhiên, chân thành, giản dị, của những trái tim nhân hậu, bao dung. Hình ảnh người thầy, người cô hiện lên trên những trang văn thật tươi đẹp, cảm động. Các em đã ngợi ca những hi sinh, cống hiến của thầy cô giáo sự nghiệp trồng người.  Sau đây xin giới thiệu bài thi đạt giải nhất của em Đào Thanh Tâm lớp 12C.

Ai trong mỗi chúng ta đều trải qua quãng đời học sinh – quãng đường của một phần thanh xuân tuổi trẻ. Trong quãng đường ấy, có lẽ ai cũng giữ cho mình một miền kí ức thật đẹp với mái trường, với thầy cô và bè bạn,…

            Riêng với bản thân tôi khi đã ở bến cuối của chặng đường tôi giữ lấy cho mình cả bầu trời kỉ niệm. Nhưng có lẽ trong bầu trời kỉ niệm ấy, tôi sẽ không bao giờ quên kỉ niệm về người đưa đò, đó là cô giáo chủ nhiệm lớp tôi, một kỉ niệm, một câu chuyện thực sự đã chạm đến trái tim tôi, thực sự khiến tôi bồi hồi, xúc động.

            Ngày mới bỡ ngỡ vào lớp 10, ngày mà những cô cậu vừa trẻ con vừa đang tập làm người lớn, những chuyển biến trong cảm xúc của lứa tuổi bắt đầu trưởng thành đã khiến nhiều bạn trong lớp đã có những lời nói, hành động chưa tốt. Để rồi trong số đó đã có bạn phạm phải sai lầm, nhận lấy hậu quả khi mọi chuyện bị phát giác. Bạn tôi phải đối diện với luật pháp, với các cấp có thẩm quyền. Hành động thiếu suy nghĩ, thiếu kiểm soát giờ đây đã khiến bạn phải sợ hãi. Những dòng chữ trên tờ khai chữ được, chữ mất, những lời nói run không rõ để rồi chính bạn phải nhận lấy những lời quát tháo. Trong tờ khai bạn không viết họ tên ai ngoài mẹ. Thế nên lời quát mắng vang lên: “Bố mày là ai, sao không ghi”. Bạn im lặng, cúi xuống không nói gì. Không phải bạn không nghe nhưng có lẽ vì một lí do nào đó mà bạn không thể nào nói được. Chính lúc này, cô chủ nhiệm của tôi đã đứng ở bên ngoài lặng lẽ nhìn học trò của mình cùng với cặp mắt đỏ hoe và cô đã khóc. Những giọt nước mắt ấy là sự đồng cảm, là tình thương của cô dành cho một đứa học trò không có cha. Những giọt nước mắt đó là sự cảm thông cho một đứa trò thiếu đi phần dạy dỗ để rồi phải phạm lỗi thế kia! Thế rồi không để bạn phải trả lời, cô bước vào đứng bên bạn, nhẹ nhàng trả lời: “Bố của em không còn nữa”

            Cô không chỉ là người đồng hành cùng những kiến thức từ sách vở, mà cô còn là người mẹ, người bạn với bao thế hệ học trò. Bởi thế cho nên cô rất hiểu hoàn cảnh, tính cách, cảm xúc,… của học sinh trong lớp của tôi. Chứng kiến cảnh tượng này, tôi thực sự cảm động, bởi những giọt nước mắt, những hành động đó đã cho tôi nhận thấy rằng đó là những giọt nước mắt của sự chân thành, của tình thương bao la, của sự sẻ chia, thấu cảm. Và rồi những giọt nước mắt ấy lúc nào đã chảy dần đến trái tim tôi.

            Khoảng thời gian suy sụp đó, cô luôn nhắc nhở, động viên bạn và bảo với lớp chúng tôi rằng phải gần gũi bạn, phải giúp bạn thoát ra khỏi những áp lực của tinh thần. Bằng mọi cách không để bạn nghỉ học, bởi bỏ học là bỏ cả tương lai phía trước. “Ta đánh kẻ chạy đi đừng bao giờ đánh kẻ chạy lại”, và “những kẻ chạy đi ta cũng luôn làm thế nào để họ biết quay trở lại”,…

            Thực sự chính cô là người giúp bạn tôi vượt qua giai đoạn khó khăn, sóng gió nhất, giai đoạn tưởng như mọi chuyện đã kết thúc. Và có lẽ món quà quý giá nhất mà cô nhận lại được đó là bạn đã biết lỗi, biết sửa sai và trong ba năm qua bạn luôn có gắng, phấn đấu mà không để cô phải buồn lòng một lần nào nữa.

            Đây là câu chuyện khiến tôi phải khắc ghi trong lòng, cho tôi nhận thức ra nhiều bài học – bài học quý giá nhất tôi nhận ra đó là tình yêu thương.

            Ba năm đồng hành cũng cô, tôi không chỉ được bồi đắp bao kiến thức về những bài dạy của cô mà bài học cao quý nhất tôi học được ở cô là bài học làm người. Những câu chuyện cô kể về những kỉ niệm với bao thế hệ trò cũ của mình, chúng tôi đều im lặng lắng nghe, tôi như nuốt lấy từng câu chuyện, những cảm xúc thật khó tả. Có lúc tôi thầm “ghen tị” với cô giáo của mình về “khoản” kỉ niệm mà cô có được. Và tôi chợt hiểu rằng, những kỉ niệm đó có được nhờ tấm lòng của cô!

            Ba năm tưởng là dài mà nó lại hữu hạn vô cùng, đặc biệt khi ta được sống bên cạnh những người mà ta luôn được thương yêu. Vậy nên, bạn hãy cứ học hết mình và chơi thật ý nghĩa, hãy cố gắng tạo nên những kỉ niệm thật đẹp, đặc biệt những tháng ngày còn lại của thời học sinh, hãy cảm nhận mọi thứ khi còn có thể, hãy làm cho tuổi học trò trở nên tươi đẹp nhất, thanh xuân nhất, để khi nghĩ lại chúng ta sẽ không phải hối tiếc bất cứ điều gì. Đừng để một ngày nào đó giữa tháng 6 mùa thi, chợt nhận ra đời học sinh của mình đã đặt dấu chấm hết từ lúc nào ngoảnh đầu nhìn lại thì mọi thứ đã sang trang.

            Cảm ơn những tháng năm học trò, cảm ơn người cô, người mẹ đã viết cho tôi một miền kí ức!

                                                                Đào Thanh Tâm - Lớp 12C THPT Lê Quảng Chí


Tổng số điểm của bài viết là: 5 trong 5 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Bài tin liên quan
Tin đọc nhiều
Liên kết website
Thống kê truy cập
Hôm nay : 601
Hôm qua : 775
Tháng 12 : 14.624
Năm 2018 : 38.488